top of page

Huế

  • Writer: Thanh Lê
    Thanh Lê
  • Mar 15, 2020
  • 2 min read

Tôi nhớ một chiều mây, lặng gió Cánh anh đào rợp một khoảnh sân Màu nắng rọi nồng nơi màng mắt Có lẽ tôi đã lỡ một cơn mưa.

Trời xứ Thần Kinh ôi vẫn tĩnh và yên Gió sông Hương đâu vẫn quyện màu tim tím Gác son thành ánh đã nhạt màu chút nắng Vòm thép Trường Tiền dường rủ rỉ phai phôi.

Huế vốn dĩ buồn như vậy thôi Cho những người thích lặng và thích ngắm Cho những tâm hồn vội vã tìm yên ắng Cho cơn mưa, ánh nắng đậu và đi.

Người ta nói trời Huế “tánh thật kì!” Chuyện nắng chuyện mưa làm muộn phiền bao người ở đó Nhưng cơn mưa ấy đã làm bao tâm hồn, đôi mắt ửng đỏ Vì Huế nặng, vì Huế mưa, vì Huế đó đã an ủi cho ta.

Bao Vinh, ngày vắng, tôi ròng rọc khắp Màu lam nhẹ, lục nhạt ấy, thời Pháp đã qua, Cà phê Mắt Biếc, khúc nhạc Trịnh ngân nga, Sao đọng trong tôi một miền hoài ức lạ,

Ấy là một thời tôi chưa từng trải qua Nhưng đó là thời mà Huế huy hoàng nhất Tôi yêu Huế vì mảnh đất này vốn dĩ như thế Huy hoàng đến bình lặng, rồi vỗ dậy xa xôi.

...

Dạo bước dưới nền trời chiều ưng ửng đỏ Tôi chững lại, vỡ niềm thương như sóng vỗ Tôi yêu Huế dịu dàng có lẽ tôi yêu em Là nụ cười, má đỏ sáng trong vầng thu êm.

Người ta nói Huế chẳng có mùa thu Nhưng với tôi Huế luôn là thu đẹp nhất Vì nó mong manh, dễ tan, dễ mất Vì nó long lanh như Huế, như em.

Tôi yêu người con gái mong manh ấy Chỉ biết cười rồi biết nghĩ vu vơ Đôi mắt trong thả hồn theo ánh nắng Gợn tóc vấn luộn là hoạ gió hương.

Uống say một ánh mắt trả ngàn đời Cô ấy nhìn tôi, tôi tràn rộng biển cả Đó là ánh dương vầng óng ánh bao la Cho tôi thấu sự sâu xa trong lòng.



 
 
 

Comments


Mùa Thu Trong Mắt Em Nguyễn Ngọc Ft. Tuấn Ngọc
00:00 / 06:40
bottom of page