Ta là ai ở đây
- Thanh Lê
- Apr 28, 2020
- 1 min read
Ta chẳng thể vùng vẫy
Ta chẳng thể bay lên
Chỉ như con ếch nhỏ
Đủ sức đâu mà ngó
Ta như ngọn cây cỏ
Mọc bám cành cây cao
Để rồi nếu cành chết
Ta cũng tàn lụi hết
Ta chết như bông hoa
Héo úa lùi lụi tan
Ta chan dưới nền trời
Rồi nhạt nhoà với nắng
Ta mang mình chọi đã
Vỡ tan tành, gió xương
Bể ra với đất trời
Bể ra với biển rộng
Ta như cơn gió lộng
Thổi thì thào yếu ớt
Lay lắt cành cỏ dại
Chẳng quyện nổi hương đưa
Ta chưa có ngày mai
Vì lỡ đâu chẳng có
Ta chẳng chờ ngày mai
Vì có để nghĩa gì
Ta lì với thực tại
Một nỗi chẳng giống ai
Ta ở lại ngày mai
Chỉ hai chữ “mơ ước”
Rồi liệu còn cần nữa
Còn cần phải bay không
Có cần phải ngát không
Còn cần phải vùng vẫy
Rộng một tiếng thở than
Vùng tối tràn bốn bể
Một chốn để quay lại
Chẳng còn giành cho ta
Hỡi gió mùa hạ qua
Mang theo ta được chứ
Hỡi cơn mưa rào nặng
Cho ta về nơi xa.





Comments