Tôi đã chết trong những giấc mơ
- Thanh Lê
- Feb 3, 2020
- 2 min read
Mơ một giấc mơ lạ Đáp xuống cành cây khô Ngã nhào dòng nước lạnh Chết, tôi chết giữa giấc mơ.
Này bông cỏ màu lá úa Cho tôi mùi hương khoai Này chút gợn lòng hồ sâu Sáo động bao cánh bèo
Tôi ngửi, tôi mơ màu lúa chín Màu tàu nước đưa ruộng trong veo Màu ánh nắng giọi bao ngọt đọng Màu thác đổ rọi óng ánh mồ hôi.
Cái hương yên bình thoảng quê hương Sao không cho tôi thoả mãi Cứ ồn ào sống giữa lòng khói bụi Tôi nhớ, tôi mơ cảnh, hương xưa.
Chật chội với nghĩ suy Ngột ngạt với cái mặc Quay cuồng với vòng bánh Buông thả rồi chơi vơi.
Giữa cái lòng người tôi ngược bước Hay bao người chẳng ai bước cùng tôi Cô đơn giữa đám đông chật chội Rùng mình sự trống oát của không gian.
Bước lên đây với bao nhiêu hoài bão Dần chập lụi vời gió lộng, mưa xa Bước lên đây với bao niềm hy vọng Tôi sợ, nên, chỉ dám giữ riêng mình.
Mệt, đâu, tôi muốn được trở về Buồn, khóc, tôi chẳng thể trở về Cái điểm tựa ấy đâu chờ tôi với thất vọng Một chốn quê ấy chẳng mong tôi với niềm đâu.
Khóc cho một cuộc đời Khóc cho sự bơ vơ Khóc cho nỗi niềm chan chứa Khóc cho chẳng nơi đề về.
Tôi chẳng thể đi đâu Tôi chỉ nằm mơ hoài Mộng một ước mộng dài Về cái yên bình chốn ấy.
Lúc xưa ấy tôi mơ về chật chội Sao bây giờ chỉ mơ về cố hương Tôi đã chết trong những giấc mơ Và tôi lại sống vì bao nhiêu kỉ niệm.
Người ta sống một đời cho vật chất Mà quên đi cái nguồn sinh là tinh thần Hạt giống khô khốc này đã lâu chẳng tưới gội Nay nó vươn, nó ngả, nó rung một nhịp rơi.
Giữa lòng hồ lạnh ngắt Tôi thở như gió lặng Tim rung từng nhịp chậm Lụi dần, rồi, lặng mãi....





Comments