Xin lỗi
- Thanh Lê
- Apr 14, 2020
- 2 min read
Xin lỗi cơn mưa vừa qua Xin lỗi ngọn gió hương xa Ta lỡ quên chìm vào giấc mộng Không chờ không đợi, chẳng ngóng trông.
Gió đưa một chốn lạ bên sông Nắng chang một mùi hương lồng lộng Nơi đó rộng ngát cánh hoa bay Mây trôi tựa chảy ngàn dòng xa xăm.
Ta qua, ta lỡ một ngọt nắng Sao hương chẳng vướn lại nét hương Tiếng thương như đọng ướt ban mai Làm sao ta biết? Bây giờ bâng khuâng.
Gãy một nhịp rung tiếng đàn Ngân một khúc lòng rưng rưng Thế giới như dừng lại nghe ta hát Hay, đã chìm lặng đáy nâng vang.
Nắng chiếu trong, một chiều lặng lang thang Lá khẽ lá đan uốn bay cùng gió Ta đi qua từng quán cafe nhỏ Còn nơi đó đôi tách xưa nồng nàn.
Đặt cây đàn xuống cạnh, ngồi lặng tiếng Ly cà phê đen đá, giọt đọng, tan Lúc ấy, anh ngồi đây, em ngồi cạnh miên man Sao bây giờ, lạ một tiếng thở than buốt lòng.
Nắng đông chiếu vội nhẹ nhàng sương khói Ta chỉ mong một chốn bình yên thôi Ta muốn lặng, ta muốn quên đi ngày tháng Thật chẳng thể khi hương mãi ngân tràn.
Ta bước đi trên con ngõ cạnh đồi Gió lồng lộng, nhớ ngày ấy ta có đôi Tay siết tay, trao nhau mùa đông ấm Nay khói lạnh về, lẻ bóng đơn côi.
Mặt trời sao lấp lửng áng mây trôi Chiếu yếu ớt hoa xa xôi chẳng nở Dường đã tắt đi, màu chẳng thể nhạt mất Như còn in, như còn đậm một dấu chân.
Ta đi thật xa rồi trở về Rồi chợt nhận ra đâu đâu cũng như thế Ta đã say một mảnh tình tê tái Chẳng thể lành lại, Một trái tim đã vỡ tan rồi.





Comments