#time
- Thanh Lê
- Feb 10, 2019
- 3 min read
#time1 Người ta hay nói muốn lắng nghe tiếng mưa thêm chút nữa để hoà với cảm xúc. Như lắng nghe tiếng lòng vậy. Tiếng lòng đôi khi chỉ riêng ta nghe đc nhưng đôi khi mưa cũng nghe đc và rơi thật nặng hạt như những điều ta nghĩ trong lòng Chẳng ngẫu nhiên đâu mà trong thơ ca người đã sử dụng nghệ thuật ướt lệ hay tả cảnh ngụ tình. Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. Cửa sổ tâm hồn đó luôn có một tấm màng, không chỉ để bảo vệ thứ mong manh, thiết yếu mà còn để chắt lọc,... Nó làm thoả mãn cái tâm hồn bên trong nó, bằng những thứ hiện hữu thực chất nhưng hoá ra chỉ là tình trong vật, cảm trong thật. Con người đã trao đi những cảm xúc cho những vật vô tri vô giác ấy. Để rồi nhận lại sự sẽ chia, xoá đi cái bóng dáng cô đơn đen xạm ấy trong thân tâm họ. Nhưng vật vô tri ấy là những ánh sáng lẽ loi, tuy nhỏ lắm nhưng chói chan rực cháy con tim lạnh buốt. Để rồi ta tập sống với nhưng hư ảo của cảm xúc. Đề rồi khi nhật ra những ánh sáng kia chỉ là vô thực. Rồi ta sẽ ra sao chứ. Thế giới kia là nhìn nhận, thế giới kia khám phá. Đặt ân lớn mà thượng đế ban cho con người là một trí tưởng tượng muôn màu muôn vẻ. Ta cho ông mặt trời mỉm cười với ta, ta cho cơn mưa kia buồn khóc với ta. Âu chỉ là giúp ta thoả mãn dòng cảm xúc. Mỗi con người luôn có 2 thể trạng thực và cảm. Thực là chốn tồn tại của cảm, nhưng cảm lại nhìn vào thực mà hoạt động mà duy trì. Ta chìm đắm vào những cảm xúc vô hình ấy, đôi khi chỉ là để thoả mãn cái người tính. Xét cho cùng vẫn là tôn cho cái thực. Bước ra khỏi dòng cảm xúc ấy là bước ra chính mình, tự tin mà sống. Sống cho thoã đáng cảm xúc, sống cho thoã đáng tâm hồn. #Jan27thtốimưarào
#time2 Tính có như thế nào đi nữa, là náng rộn ràng hay mưa ầm ĩ, thì mỗi trong con người luôn phải có một nhân tính là gió lộng, mù sương. Lộng trong suy nghĩ, mù trong độ sâu của cảm xúc. Trưởng thành là khi ta cảm nhận, và nhận thức ta đủ điều đó. Một ng chưa hiểu đc trưởng thành là như thế nào cho hay. Ngủ đi Tường. #0hFeb1st Tâm sự cùng cô bạn thân lúc 12h.
#time3 Năm qua năm, lớn hơn 1 tuổi, dần không còn cái cảm giác mong chúc dăm cái ngày chuyển mùa. Sở dĩ đâu mà khi mà con người ta lớn lên, không còn ngóng đoi ba tiền lì xì khi còn thơ. Sở dĩ đâu, đôi ba câu chúc tết, niềm tin về may mắn nhỏ ko còn nặng trong mỗi con người. #Feb2nd Cảm về tết, 28 tết ở bệnh viện.
"Bn tường xấu tính"
"T xấu tính thật. Cảm giác k cần là số 1 đối vs ai. Chỉ cần đc ở cạnh bên đã là điều hạnh phúc lắm rr Bản thân ta luôn đòi hỏi quá nhiều"
"Lòng ng đôi khi ta chẳng bảo h nhìn thấu đc thực sự tận cùng của lòng tham là ở đâu. Nhưng sự chia ly và khắc khổ của cuộc đã dạy ta, đôi khi khát vọng lớn nhất chỉ là những bỡ ngỡ thứ thân thuộc. Bỡ ngỡ cái gặp mặt, bỡ ngỡ cái mới mẻ vỡi những đièu đã cũ. Thật khó phải không."
"Ta muốn bk tất cả r sẽ ra sao, ta càg mog mỏi mk có thể trở về phút giây thưở ban đầu..."
"Tui giống mụ ghê, mong mỏi về phút giây ban đầu"
"Bắt tay Nhưng thời gian mà... vô phương níu kéo"





Comments