Chờ đợi những thứ sẽ mãi chẳng bao giờ.
- Thanh Lê
- Oct 19, 2018
- 2 min read
Em nào đâu thấu hiểu cảm giác ấy, chờ đợi một điều vốn dĩ không sảy đến. Ngắm mãi ánh bình minh khi hoàng hôn buôn, chờ mãi bóng ai đến đây, lặng thầm.
Đã nhắn dòng tin tạm biệt, nhưng sao lòng vẫn không nỡ tắt khung chat. Tôi với em chỉ là một người xa lạ, nhưng em với tôi cả là một bầu trời thương nhớ. Nhìn ngắm bức chân dung hình đại diện, dòng chữ "đang hoạt động" vẫn biết em còn đang cầm chiếc điện thoại. Có lẽ chỉ mỗi khi dòng chữ ấy xuất hiện, tôi mới có thể biết em đang làm gì, có lẽ cũng vì thế mà chỉ cần nhìn ngắm khung chat cũng cho tôi cảm xúc lạ thường.
Tôi làm sao có thể yêu em. Em là cô gái từ đâu đến, có lẽ sắc hương ấy toả từ lâu. Hoa cỏ hương không chậu cũng lẽ đặc biệt. Tôi làm sao có thể yêu em. Tôi ngước nhìn bản thân lắm bộn bề, đất cằn không cỏ vẻ thường tình bấy lâu nay. Tôi cứ hoài mộng về điều chân ái, khó lòng nỡ phủ nhận tình thân. Dẫu thấu đâu nỗi tường minh, nhưng sao lí trí đây chẳng điều kiển nổi con tim này. Tôi yêu em chẳng lẽ vì nỗi đỗi bình thường. Tôi không muốn mình yêu em.
Có lẽ vì lẽ đó, tôi vẫn cứ đợi. Không thể chạy đến mà ôm chùm lấy, cũng chẳng không nỡ quay đầu lùi xa. Tôi chờ đợi em như chờ đợi cánh đào đã rơi bay về lại cành. Chờ đợi những thứ sẽ mãi chẳng bao giờ.





Comments